Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

Câu chuyện hai chiếc cốc - Tình yêu của những chàng trai

Tình cảm thế giới tụi mình mong manh lắm, khó giữ lắm. Xin hãy trân trọng nó như một món quà mà thượng đế ban tặng... Sự ích kỷ, sự toan tính đôi lúc sẽ làm ta đánh mất nó... để rồi phải tiếc nuối...


Hãy cùng nghe câu chuyện về 2 chiếc cốc để ngẫm nghĩ thêm cho tình cảm của mình:

Tôi là một chiếc cốc. Không phải cốc thường đâu, mà là cốc đôi đấy nhé. Bạn biết cốc đôi là gì không? Là hai chiếc cốc làm thành một đôi đấy. Tôi và bạn tôi đều được sơn màu xanh da trời nhạt rất dễ thương. Chúng tôi được đóng gói lại trong một cái hộp, sau đó được đưa vào siêu thị và nằm yên trên giá đợi chủ nhân của mình.

Chúng tôi phải đợi khá lâu ở đó. Mấy người bạn khác của chúng tôi có màu hồng hay vàng thì bán rất chạy. Các cô gái (những người thường hay đi siêu thị nhất) khi nhìn thấy họ liền kêu lên: "Ô, dễ thương chưa kìa! Mình sẽ mua cho mình và anh í một đôi." Hừm, tụi tôi cũng dễ thương mà. Sao không mua tụi tôi cơ chứ ??? Nghe mấy người quản lý nói màu xanh không được ưa chuộng cho lắm, có lẽ vì là màu lạnh, lại là màu thường dùng cho nam giới nhiều hơn. Bạn tôi thấy vậy buồn lắm. Tôi phải an ủi cậu ấy : "Không sao đâu, đừng lo mà. Chắc chắn vẫn có người thích tụi mình chứ." Nói vậy thôi chứ tôi cũng lo lắm, giả sử mãi mà không có ai mua thì tụi tôi sẽ bị đem vào kho mất.

Một buổi tối muộn, siêu thị sắp đóng cửa, bọn tôi nằm dài trên giá hàng và đợi tới giờ đi ngủ. Bỗng một bàn tay thon mảnh chạm vào cái hộp đựng, hai đứa bọn tôi đều giật thót mình. Trái với dự đoán, người vừa nhấc chúng tôi xuống là một cậu con trai. Cậu ngắm nghía bọn tôi với vẻ hài lòng. Tôi khấp khởi mong cậu sẽ mua chúng tôi. Lúc ấy, một cậu con trai khác tới phía sau cậu, nhắc :

"Muộn rồi đấy. Về thôi không siêu thị đóng cửa bây giờ."

Cậu cười rạng rỡ, đưa cái hộp có chứa chúng tôi cho cậu con trai kia xem :

"Xem này, hay không ? Mình mua một đôi nhé."

"Trời ! Sao em trẻ con quá vậy ???" - Cậu trai kia vừa nói vừa cười nhưng rốt cuộc cũng cầm lấy cái hộp và bỏ vào giỏ hàng. Cả hai chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì chúng tôi cũng không phải kết thúc cuộc đời mình trong nhà kho tăm tối, bẩn thỉu.

Hai cậu mang chúng tôi về nhà. Bởi vì họ chỉ gọi nhau là "anh... anh...", "em...em..." nên tôi đành gọi cậu đã lấy chúng tôi từ trên giá xuống là Tóc Nâu (còn mắt cậu ấy thì màu xanh nhạt, giống như màu của chúng tôi ấy. Có lẽ vì thế mà cậu chọn mua chúng tôi chăng ?!), cậu kia thì là Mắt Đen (tóc cậu ấy cũng màu nâu nên gọi thế này cho dễ phân biệt.) Tóc Nâu mang chúng tôi về, liền lấy ra lau rửa rất sạch sẽ. Tôi cứ tưởng các cậu ấy mua chúng tôi để làm quà tặng, nhưng Tóc Nâu lại xếp bọn tôi vào một cái khay để trên bàn. Thế là chúng tôi bắt đầu một cuộc đời mới.

Tôi được Tóc Nâu chọn làm cốc của cậu ấy. Để phân biệt với người anh em sinh đôi của tôi, cậu nghĩ ra một trò rất thú vị (ấy là theo ý cậu thôi). Cậu bảo với Mắt Đen :

"Em vẽ hình mặt cười lên cốc của mình. Còn anh vẽ hình mặt giận lên cốc của anh nhé."

Mắt Đen chau mày. Có thể thấy rõ cậu ấy không thích cái trò trẻ con vớ vẩn này chút nào.

"Anh không vẽ đâu. Cứ để nguyên nó không đẹp hơn à ?!"

Tóc Nâu phụng phịu mất một lúc, nhưng hình như vì cậu không muốn làm Mắt Đen giận nên rốt cuộc chỉ có mình tôi là bị vẽ lên. Tóc Nâu vẽ hình mặt cười ở một bên và hình mặt giận ở bên kia. Vẽ xong, cậu vui vẻ chìa cho Mắt Đen xem :

"Khi nào em buồn, em sẽ quay cái mặt giận về phía chỗ anh ngồi. Còn khi em vui hoặc đã tha thứ cho anh, em sẽ quay mặt cười nhé !"


Mắt Đen cũng phải bật cười trước ý nghĩ ngộ nghĩnh của Tóc Nâu. Cậu tiến lại gần Tóc Nâu, vòng tay qua người và kéo sát cậu ấy về phía mình. Rồi môi hai người chạm vào nhau, rất lâu. À, hình như cái này trên tivi sáng nay có chiếu. Người ta gọi là gì nhỉ ? Tôn... à không...Hôn mới đúng. Nhưng mà tôi chỉ thấy hai người nam nữ hôn nhau thôi, chứ chưa thấy hai cậu con trai làm thế bao giờ. Oài, thế giới này quả vẫn còn nhiều điều mà một cái cốc như tôi chưa biết !

Chúng tôi đã cùng sống bên cạnh họ như vậy. Ban ngày, cả Tóc Nâu và Mắt Đen đều phải đi học. Buổi chiều, bao giờ Tóc Nâu cũng là người về nhà sớm hơn. Cậu lau dọn nhà cửa, nấu sẵn đồ ăn đợi Mắt Đen về. Khi Mắt Đen vừa mới tới cửa, Tóc Nâu đã nhận ra ngay lập tức. Cậu lao ra, ôm chầm lấy Mắt Đen và ríu rít đủ mọi thứ trên đời. Tội nghiệp Mắt Đen, vừa phải cố gắng đứng vững cho khỏi bị ngã ngửa ra phía sau, vừa kéo Tóc Nâu vào nhà. Sau bữa cơm, Tóc Nâu pha đồ uống – có thể là nước cam, nước chanh hoặc sữa... - rồi rót ra cốc (tức là chúng tôi ấy) và cùng uống với Mắt Đen trong khi xem tivi. Họ nói rất nhiều chuyện với nhau, tới mức chúng tôi phát buồn ngủ nên không thể theo dõi tiếp được. Cuối cùng, họ cùng nhau đi ngủ.

Nhưng dạo này, mọi chuyện dường như đã có sự thay đổi. Tuy Tóc Nâu vẫn về trước, vẫn lau dọn và nấu ăn, nhưng Mắt Đen thì lại về rất muộn, có khi còn không về. Nhiều hôm, Tóc Nâu ngồi đợi, đợi mãi cho tới khi cơm canh đều nguội lạnh cả. Lúc ấy, nước mắt cậu lã chã tuôn rơi. Giá mà tôi nói được, tôi đã có thể an ủi cậu ấy một chút. Khi khóc chán, Tóc Nâu dọn đồ ăn bỏ vào tủ lạnh, nhưng cậu luôn để một mảnh giấy trên bàn. Mảnh giấy viết : "Nếu anh về mà thấy đói thì có thức ăn ở trong tủ lạnh đấy." Xong xuôi, cậu còn đợi thêm một lúc nữa rồi mới chịu đi ngủ. Trước khi tắt đèn, cậu xoay tôi – phía có mặt giận - về hướng chỗ ngồi của Mắt Đen.

Khi Mắt Đen quay về - thường là tận sáng hôm sau - cậu liếc nhìn qua tôi và mảnh giấy ; rồi cậu vào phòng ngủ. Khi trở ra, cậu lại đi cùng Tóc Nâu. Tóc Nâu mắt đỏ hoe nhưng khuôn mặt đã vui vẻ như cũ.

Nhưng những sự việc như vậy diễn ra ngày càng thường xuyên. Bạn tôi nằm khô cong trên khay, lâu lắm rồi Mắt Đen chẳng sờ tới cậu ấy. Tóc Nâu vẫn chờ đợi, nhưng tôi không còn thấy cậu ấy khóc nữa. Cậu nhìn chăm chăm vào tôi với ánh nhìn buồn bã vô hạn. Nếu tôi không phải là một chiếc cốc thì chắc hẳn tôi cũng đã oà khóc lên rồi.

Khi Mắt Đen quay lại, mọi việc cũng chẳng khá hơn. Hai người thường xuyên cãi nhau. Lần cuối cùng họ đã có một trận khẩu chiến nảy lửa :

"Không phải anh đã nói ngay từ đầu rồi sao ??? Chuyện này không phải là thực. Có một lúc nào đó nó sẽ phải kết thúc."

"Kết thúc ? Tại sao lại là lúc này ? Em đã làm gì sai sao ???"

"Anh đã có bạn gái rồi. Anh muốn kết hôn. Anh muốn có sự nghiệp. Anh cần phải ổn định cuộc sống. Sao em không chịu hiểu cho anh cơ chứ ???"

"Em hiểu chứ ! Nhưng em..."

"Đừng ích kỷ thế ! Nên nhớ là hoàn cảnh của hai chúng ta không giống nhau. Anh đi rồi em có thể tìm một người khác tốt hơn anh cơ mà..."

"Đủ rồi ! Em không muốn nghe gì hết. Em yêu anh ! Em yêu anh ! Anh không hiểu sao ??? Em chỉ cần anh thôi...!"

Kết thúc cuộc tranh cãi, Mắt Đen bất ngờ chộp lấy bạn tôi và ném mạnh vào tường. Cậu ta gào lên :

"Em hãy buông tha cho anh đi. Anh xin em đấy !"

Cả tôi lẫn Tóc Nâu đều chết sững. Tôi thì vì cái chết quá thương tâm của bạn mình, Tóc Nâu thì vì tuyệt vọng và đau đớn. Mắt Đen lao ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Tóc Nâu ngã quỵ xuống, khóc như mưa. Nếu có thể thì tôi cũng muốn khóc lắm ! Người anh em giống y hệt tôi, cùng sống chung với tôi từ khi sinh ra đến giờ nay chỉ còn là những mảnh vỡ màu xanh, nằm tung toé dưới chân tường. Căn nhà hôm đó tràn ngập nỗi đau.

Tóc Nâu đã nằm trên sàn rất lâu. Mắt cậu mở trừng trừng, nhìn ra phía cửa. Cậu biết chẳng bao giờ Mắt Đen quay lại nữa. Cậu cũng không còn khóc, hai mắt sưng húp. Cứ như vậy cho tới gần hết một đêm...

Rồi cậu trở dậy. Cậu lau dọn nhà cửa. Cậu nấu đồ ăn và để trong tủ lạnh. Cậu thu dọn những mảnh vỡ của bạn tôi, gói lại cẩn thận rồi để lên bàn, vẫn chỗ thường đặt. Cậu đem tôi đi rửa, chưa bao giờ cậu rửa tôi kỹ lưỡng như thế, rồi lau khô. Sau đó, cậu đặt tôi lên bàn. Cuối cùng, cậu thu dọn hết tất cả quần áo của mình, bỏ vào trong một cái valy nhỏ. Gần sáng, khi đã làm xong tất cả mọi việc, cậu mặc áo khoác, xách valy và bước ra khỏi nhà. Trước khi đi, cậu còn nhìn khắp nhà một lượt, ánh mắt vô cùng buồn bã và tiếc nuối.

Tôi đã nằm một mình ở đó rất lâu. Không gian xung quanh tĩnh lặng như tờ. Một thời gian sau, tôi và tất cả đồ đạc trong nhà đều đã bị phủ một lớp bụi dày. Tôi buồn quá ! Thế này thì có khác gì ở trong một cái nhà kho đâu cơ chứ. Tóc Nâu ơi ! Mắt Đen ơi ! Sao hai người không quay trở lại ???

Nhưng rồi lời cầu nguyện của tôi cũng linh ứng một phần. Một buổi tối, cánh cửa nhà bật mở. Tôi choàng dậy như sau một giấc ngủ dài. Là Mắt Đen ! Tôi định reo lên nhưng nghĩ lại chuyện cậu ta đã làm với bạn tôi lúc trước, tôi sợ hãi đến co rúm người lại.

Mắt Đen đi một vòng quanh nhà. Cậu vào phòng ngủ, rồi trở ra với vẻ mặt thất vọng. Đồ đạc trong nhà vẫn y nguyên như lúc cậu đi. Cậu mở tủ lạnh. Một mùi thức ăn ôi thiu lâu ngày xộc ra, nhưng cậu không đóng lại mà cứ nhìn chằm chằm vào đống đồ ăn đó. Mảnh giấy gắn trên tủ lạnh vẫn ghi : "Nếu anh trở về mà thấy đói thì có sẵn đồ ăn trong tủ lạnh đó." Đọc xong, cậu vội vàng đóng sập cửa tủ lại.

Cuối cùng, cậu ra bàn ngồi vào chỗ quen thuộc của mình. Cậu nhìn thấy tôi. Một giây...hai giây...Rồi cậu oà lên khóc. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cậu khóc. Cậu khóc nức nở như một người vừa mất đi điều gì quý giá lắm. Tại sao cậu lại khóc nhỉ ???

Bạn có biết không ?

Tôi bèn soi mình vào gương.

Hoá ra, phần thân tôi quay về phía cậu ấy vẫn để hình mặt cười....

Em nợ anh hạnh phúc

Nó biết anh trong một lần cúp học bất thành, và anh là cái thằng trưởng ban nề nếp tác phong phá bĩnh sự nghiệp vĩ đại của nó.

Mà trốn nhiều thì bị bắt lại nhiều, dần dần nó trở thành ’’khách quen’’ của văn phòng, không thèm cúp nữa mà ở hẳn trong văn phòng tán phét với anh. Tán phét mãi rồi thành quen, ngày nào chán học cũng viết giấy phép xin nghỉ 2 tiết cuối rồi tự giác lên văn phòng ngồi. Thân nhau từ bao giờ chẳng biết.

- Tiền ơi có nhớ ví không? Ví thì há miệng ngồi trông tiền về. Tiền đi chẳng giữ lời thề, đi rồi đi mãi có về nữa đâu!

- Lại viêm màng túi đầu tháng à?

- Hiuhiu, anh được thì cho em xin, hay là anh để làm tin trong nhà?

- Thôi cái thơ văn củ chuối kia đi, em còn nợ anh 12 nghìn tám trăm đồng chưa trả kìa!

- Việt Nam đồng làm gì có 800đ? Phét tó vừa thôi!

- Hôm đấy cô đi mua đồ trong siêu thị nhé!

Lấy hẳn 20 nghìn của anh mua gói kẹo chocolate, tiền dư đưa lại hẳn 7 nghìn hai trăm đồng luôn nhé!

- Người đâu mà tính toán chi li thế? Cứ xoen xoét cái mồm mà kể í?

- Không kể để em nuốt luôn à?

- Đồ keo kiệt, hừhừ... Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...

Nó dẩu môi, tay cầm bút vẽ bậy lên mặt bàn sạch sẽ

- Tiền giặt mặt bàn gồm tiền nước, tiền điện, tiền Omo, tiền Comfort, cả tiền thuê dây phơi nữa, cứ chịu khó vẽ đi rồi tính hẳn vào tiền nợ nhé! Có nghe câu ’’Vay chín thì phải trả mười, phòng khi túng lỡ có người cho vay’’ bao giờ chưa?

- Anh... !@&%#*/()...

* * *

- Chết rồi anh ơiiiiiii, hết sóng gió này qua đi thì phong ba bão táp khác ập tới rồi, huhu!

- Gì cơ?

- Hôm trước bị phê bình dưới cờ tội ăn vụng giờ lại bị mời phụ huynh vì tội lôi kéo ban cán sự ăn vụng cùng kìa, huhuuuu

- Lại đem xoài vào lớp à?

- Không, hôm nay em đem mít! Bọn nó xin.

- Thảo nào... Hít một phát là biết ngay! Ngày xưa mẹ em có nêm thức ăn cho em không đấy? Hay là ăn nhạt quá nên em mới thiếu muối như thế?

- Anh có tin em cắn anh không? Em tuổi tuất đấy!

- Cứ thử cắn đi, một dấu răng tính tiền một chai cồn, một miếng băng cá nhân, một chai thuốc làm liền sẹo và ba mũi tiêm ngừa dại nhé!

- Không thèm chơi với anh, logic 0.2 và logic 2.0 nó khác nhau nhiều lắm!


* * *

Anh giống như anh lớn của nó, kiêm luôn việc làm bạn. Mặc dù anh cũng chẳng ’’người lớn’’ hơn nó bao nhiêu nhưng thỉnh thoảng vẫn lấy kinh nghiệm đi trước 1 năm ra mà cho nó ý kiến cá nhân.

Dần dần nó sinh ra thói quen chuyện gì cũng kể cho anh nghe, còn anh thì lúc nào cũng ’’luôn luôn lắng nghe, luôn luôn xoắn xít’’ nó, vì hành động cúp học đi ’’tâm sự tuổi ô mai’’ của nó khiến anh rất bực, tối về nhắn tin kể lể không được à? Đâu phải quen biết ngày một ngày hai không biết số của nhau đâu?

Nhưng bực thì bực cũng chẳng đuổi nó đi được, sáng anh đi học, nó ở nhà trùm chăn ngủ, chiều anh đi trực thì nó vác xác đến trường vẫn tốt hơn việc nó lang thang đầu đường xó chợ nhiều.

* * *

Có một ngày...

- Này người yêu ơi anh ở chốn naoooooo? Sao không cho ta nhìn thấy bản mặt của nhauuuuuu?...

- Thôi cái ca lẻ kia đi, đứng trước mặt em đây này, bị loạn thị à mà không thấy cứ thích hỏi lung tung thế?

- Vớ vẩn, anh nhìn anh đi, tướng học sinh mặt phụ huynh, ai mà làm người yêu anh thì đứa đấy bất hạnh quá thể!

- Giờ anh nói anh thích em em có tin không?

- Thì từ trước đến giờ vẫn thích nhau mà, nhề? Thế bây giờ em nói em yêu anh anh có tin không?

- Lại bày trò gì nữa đây?

- Không, em nói thật mà. Giờ em nói em yêu anh đấy, có tin không thì bảo?

- Hềhề, anh tin...

- Tin thật à?

- ...thì anh là thằng thần kinh có vấn đề!

Nó hậm hực quay mặt đi, vừa đúng lúc tiếng trống tan trường vang lên.

Suốt một tuần sau đó, nó chẳng thèm cúp học nữa, nhờ mẹ viết hẳn đơn xin nghỉ cả tuần, anh nhắn tin cũng không thèm trả lời.

Ban đầu anh còn nghĩ nó đùa dai tí thôi, nhưng đến khi lật sổ báo cáo sĩ số ra, ngày nào ở cột Hs vắng của 11A cũng có tên nó thì anh mới giật mình.

* * *

Nó vươn vai cho tỉnh ngủ rồi để nguyên đầu bù tóc rối chạy xuống mở cửa nhà, mồm lầm bầm rủa xả đứa nào chọn giờ linh thiên quá.

- Sao lại là anh?

- Không anh thì là ai?

- Đi chết đi! Đừng có lượn lờ ở đây nữa, tuổi con đỉa à?

- Dỗi à? Anh tình nguyện làm đỉa đấy! Rắc vôi đi rồi hết dỗi nhé! Hêhê

Bao nhiêu uất ức trào ra, nó xông vào đấm anh túi bụi.

- Anh lên rừng ở với khỉ đi! Người ta là con gái đấy, người ta tỏ tình trước đấy, người ta chịu ’’bất hạnh’’ đấy, mà anh...huhu...

- Lúc đấy anh chưa nói hết mà! Thần kinh anh có vấn đề rồi mới tin em đấy, được chưa? Nín đi đừng khóc, nước mắt nước mũi đầy áo anh lại ghi nợ bây giờ!

- Anh ơi!

- Ơi!

- Anh yêu em thật à?

- Ừ!

- Anh ơi!

- Ơi!

- Nếu sau này không còn là người yêu của nhau nữa thì anh gọi em bằng gì?

- Vợ!

- Gì???

- Em nợ anh nhiều lắm, trả cả đời chưa hết đâu! Lấy tim anh rồi định trốn tránh trách nhiệm luôn à? Đừng hòng nhé!

Anh tìm em hay do duyên phận

Tiếng gió rít lên từng đợt, tiếng lá cây xào xạc, Vy vội vàng đóng chặt cửa sổ lại, phòng trọ giờ chỉ còn một mình Vy, cô bạn cùng phòng đã về quê. Chợt phòng bên cạnh bật bài hát Sleepless night, đây là bài hát Phong từng tặng cô và thổ lộ tình cảm của mình. Cô đơn! Vy òa khóc, Vy đã buông tay Phong mãi mãi.
- Em, làm bạn gái anh nhé?
- Suy nghĩ!
- Không được, đồng ý hay là không? Hoặc là tối nay anh không cho em về!
- Nghĩ sao mà thế này không đồng ý hử? – Vy nắm tay Phong giơ giơ lên cho anh xem
Một nụ hôn nhẹ nhàng ngọt ngào thoảng qua trên môi Vy, cơn gió nhẹ thoảng quá, tóc Vy bồng bềnh, hạnh phúc!
- Mình chia tay em nhé?
- Sao cơ?
- Anh...anh xin lỗi.
- Em đã biết hết rồi – Vy cười nhạt
- Biết?
- Ừ, em đã thấy anh chở người con gái đó – giọng Vy bình thản
- Anh xin lỗi, anh định sẽ nói sự thật với em sớm hơn, nhưng....
- Ừ! Em chấp nhận lời xin lỗi nhưng em không bao giờ tha thứ - uống ly cà phê sữa nhưng từng giọt từng giọt đắng ngắt như đang chảy vào tim Vy. Cảm thấy mắt nhòe đi, Vy đứng vụt dậy. – OK! chúng ta chia tay ha!
- Em không thể xem anh là bạn được sao? – Phong nhìn thẳng vào đôi mắt đang nhòe nước của Vy.
- Anh nghĩ em có thể quên được những tổn thương này sao? –Vy mỉm cười – Chúng ta hãy xem nhau nhu người xa lạ thì tốt hơn. – Vy quay lưng bước đi, lòng nặng trĩu, từng dòng nước mắt tuôn ra ào ạt, mím chặt môi tự nhủ bản thân không được yếu đuối. Đắng ngắt!
Giây phút hạnh phúc và giây phút chia tay ồ ạt ùa về trong tối nay, cơn gió lùa vào...chợt lạnh. Lần này Vy òa khóc thật to, thật to, để gột rửa sự nhung nhớ, nỗi buồn phiền như gặm nhấm và gào thét trong lòng Vy, quặn thắt.
- Này, hôm nay chúng ta đi chơi đi – Hân, cô bạn người Đà Nẵng của Vy, cũng là đứa bạn thân nhất trong lớp. Cô bạn đặc biệt rất thích nói và đặc biệt mê zai đẹp.
- Đi đâu?
- Quán cà phê của bạn của bạn của bạn tui mới khai trương ngày hôm nay, không gian và thức uống có vẻ ok lắm. Ơ....bà sao vậy?
- Uhm, tui và ông Phong chia tay rồi
- Hả?
- Ờ!
Hân im lặng nhìn Vy, rồi bất ngờ ôm chặt lấy Vy
- Tui yêu bà nhất, ông Phong xi nhê gì, có tui đây rồi.
Vy thích sự hồn nhiên đó của Hân.
Vy cùng Hân đến quán cà phê mà theo Hân giới thiệu là anh chủ quán người Bắc khá đẹp zai, đúng rồi!mê zai đẹp như Hân thì để sẩy lúc nào chứ.
- Ơ! – Vy đứng sững lại, là Phong và cô gái kia.
- Em... - Phong bối rối
Cô gái kia nhìn Vy rồi lại nhìn Phong, Vy mỉm cười nhìn thẳng vào mắt Phong
- Lâu ngày không gặp, chào anh!
Hơi sững vì thái độ giả vờ như không – từng –là-gì của nhau của Vy, nhưng Phong vẫn kịp đáp lại.
- Ừ!em khỏe chứ?
- Uhm.
Hân không để cuộc đối thoại gương gạo kia kéo dài được lâu, lắc lắc tay Vy bảo "Đi thôi!" kèm theo cái liếc xéo dành cho Phong, cô bạn này đôi khi đáng yêu không tả được.
- Anh Nam đây là bạn em
- Chào em!
Nam có đôi mắt cười, anh cười tít mắt khi gặp Vy, cơ bản nhìn vào cũng có chút thiện cảm.
Về nhà, Vy vào facebook, thấy nick Phong online, Vy chợt gõ vu vơ " Mọi thứ chấm hết rồi, vậy nên em sẽ...."
Ba chấm lấp lửng, Vy vào facebook Phong định chuyển chế độ unfriend với Phong thì có tiếng chuông điện thoại.
- Alô!
- Chị là Vy đúng không?
- Vâng, bạn là...?
- Em là người yêu của Phong.
- Sao em?
- Chị đừng gặp anh Phong nữa được không, em biết chị từng là người yêu cũ của anh, nhưng đã là cũ rồi thì chị đừng vướng bận gì nữa nhé!

- Có cần em phải nhắc không nhỉ?

- Có đấy, hôm nay 2 người giả vờ như không quen biết trước mặt tôi còn gì, chị đừng tưởng là tôi không biết nhé.

- Cướp người yêu của người khác, giờ em cảm thấy không an toàn sao?

- Là anh ấy chọn tôi, tôi chỉ mong chị đừng can thiệp vào cuộc sống của anh ấy nữa và đừng lén lút liên hệ với anh ấy qua facebook nữa.

- Gì cơ! hóa ra phải quản lý cả facebook, em sợ mất anh ấy vậy sao?

- Chị là kẻ thua cuộc!

Cô gái kia tắt máy, sự đôi co giữa các cô gái hiện tại và quá khứ bình thường Vy chỉ thấy trong phim, bây giờ đang đối diện với nó, thật khó khăn so với tưởng tượng. Vy nhoẻn miệng cười và nước mắt vẫn cứ rơi.


***

- Đưa tui đi cắt tóc, luôn và ngay đi!

- Điên hả má!

- Tui muốn!!!!! – Vy nhấn mạnh 2 từ to rõ ràng trước mặt Hân – Và tui muốn đi làm thêm nữa!!!!

- Ô kê

Hân có khác, cô bạn cá tính đưa Vy đi cắt tóc, không hiểu nó tiếc mái tóc dài của Vy hay sao mà theo chỉ đạo của nó, thợ cắt tóc chỉ cắt có ngang vai xoăn cụp chứ không ngắn củn như trí tưởng tượng của Vy, nhấn thêm tóc mái thưa. Giờ trông Vy năng động hơn trước kia, nói đúng hơn là cách đây vài giờ.

- Giờ muốn đi làm thêm phải không má?

Gật gật đầu, Vy bị Hân lôi xềnh xệch tới quán cà phê anh chủ người Bắc đẹp trai nọ. Một hồi giới thiệu xong xuôi, anh đồng ý cho Vy làm ca tối tại quán.

Nam, thoạt đầu anh có vẻ lạnh lùng, Vy cũng ít có tính đùa giỡn, nên làm xong cũng vội ra về ngay. Nhưng nếu hôm đó Vy không để quên đồ tại quán thì có lẽ không được thấy một Nam rất khác.

Vốn tại quán có thuê người đàn piano nên bình thường Vy không biết Nam biết đàn, giờ đây khi mọi người trong quán về hết cả Vy được thấy một anh chủ bề ngoài lạnh lùng và nói chuyện khá khô khan giờ đây đang lướt bàn tay lên phím đàn. Bản nhạc May be réo rắt, ánh mắt Nam nhắm lại như đang say sưa theo từng nốt nhạc. Bản nhạc da diết, đượm buồn, nhớ về Phong, Vy mím chặt môi say sưa chống cằm nhìn, nhưng khá mệt và buồn ngủ!

Cảm thấy có ai đang vuốt nhẹ lên tóc, mơ màng mở mắt, là Nam, anh đang mỉm cười nhìn cô, đồng hồ điểm hơn 11h đêm, Vy đứng vụt dậy, áo khoác Nam đắp cho Vy rơi xuống đất.

- Anh cứ nghĩ có kẻ trộm nào vào quán lại ngủ quên cơ đấy!

- Em xin lỗi, em quên một vài thứ quay lại lấy, anh đàn hay quá nên.... – Vy cắn chặt môi.

Nam xoa xoa đầu Vy nheo mắt cười

- Anh đùa thôi, để anh đưa em về, con gái về khuya không tốt!

- Anh biết đàn lâu chưa?

- Ừ, cũng lâu rồi, anh bỏ nhà vào Sài Gòn thi nhạc viện mà

- Hử? là sao?

- Anh tìm người con gái anh lạc mất.

- Anh tìm người giữa đất SG này cơ á!

- Ừ! ngốc hả?

- Vì ở đây rộng lớn, người ta khó tìm thấy nhau

- Anh tìm thấy rồi

- Chúc mừng anh

- Nhưng cô ấy không nhìn anh

Có vẻ như câu chúc mừng của Vy quá thừa thãi, im lặng cho đến khi về đến nhà. Tuy nhiên giờ đây Vy có một cái nhìn khác về Nam.

Có vẻ sau đêm hôm đó, mối quan hệ giữa Vy và Nam tốt hơn. Nam quan tâm Vy nhiều hơn, đôi khi sau mỗi giờ làm, Nam đều chuẩn bị một cái bánh nho nhỏ cho Vy bảo là "ăn kẻo đói, rồi lại nói ông chủ bóc lột sức lao động". Cơ bản là lâu lâu Nam kéo Vy ở lại đàn cho Vy nghe, Vy tò mò hỏi Nam về cô gái đó nhưng Nam chỉ lắc đầu cười.

Có lần chả hiểu thế nào khi pha cà phê, Vy vô ý để nước sôi dội vào tay, Nam xuýt xoa như chính mình bị đau, bảo Vy ngồi im để Nam bôi thuốc, tự dưng tim Vy lỗi đi một nhịp hay là "mình thích anh ấy rồi?"- tự bản thân hỏi vật nhưng Vy lắc đầu nguầy nguậy.

Một ngày như thường lệ Vy đến quán làm, không thấy Nam đâu, Vy dọn dẹp lại quán thì...

- Cho order thức uống đi!

- Có ngay – Vy đứng khựng lại, trước mặt Vy là Phong

- Vy, anh xin lỗi vì....

Chưa kịp dứt lời thì Phong ôm chặt Vy "anh yêu em, chỉ là anh say nắng thôi, tha thứ cho anh nhé".

- Anh buông ra đi – Vy vùng vẫy

- Chỉ lần này thôi, anh hứa!

Vy đang vùng vẫy thì có một lực kéo mạnh khiến Phong phải buông Vy ra, là Nam.

- Vy là người yêu tôi!

Phong đấm thẳng vào mặt Nam, rồi 2 người con trai đánh nhau. Vy cứ tưởng những cảnh trong phim này không bao giờ xảy ra với mình. Bây giờ khách trong quán hoảng sợ thanh toán tiền bỏ về cả. Thường thì nhân vật nữ chính trong phim sẽ đứng tần ngần không biết giải quyết thế nào, nhưng Vy thì lấy ca nước hất thẳng vào mặt hai người con trai đang nóng máu.


- Hai người có thôi đi không hả?

- Tôi hết yêu anh rồi, và mong anh đừng bao giờ tìm tôi nữa – Vy nhìn thẳng vào mắt Phong

- Còn anh là cái gì mà làm người yêu tôi chứ. – Vy tức giận vì Nam đã làm cô rung động nhưng cô thừa biết trái tim anh đã dành cho người khác, cũng như nhau cả thôi.- Thật xấu hổ - Vy òa khóc bỏ vào trong.

- Phong bỏ về rồi

- Ừm...

- Anh là cái thá gì làm người yêu em chứ?nhỉ?

- Anh có người con gái của anh rồi, đừng làm em bối rối.

- Ừ!trước là thích, giờ anh yêu người đó!

- Có cần phũ với em vậy không

- Anh không phũ với em

- Đang

- Anh muốn tỏ tình với cô ấy.

- Anh đi đi, em trông quán

- Anh yêu em!

- Hử?

- Anh yêu em, anh không nói lần nữa đâu nhé!

- Nhưng....

***

Hà Nội, 4 năm trước

- Này em, không được ngủ ở đây đâu đấy

- Ơ, thế ạ, em xin lỗi.

- Em là người miền trong à!

- Vâng, em đi du lịch

- Một mình

- Vâng

- Và ngủ bụi? - Nam phá lên cười

- Chỉ là ngủ quên thôi, ở đây yên bình quá, chỉ cần cắm tai nghe nhạc, anh nghe thử không?

Khoảnh khắc cô bé ấy cho Nam nghe bản nhạc May be, anh cảm thấy như có tiếng sét đánh trúng trái tim. Khoảnh khắc đứng nhìn cô bé ngủ quên, anh cảm thấy đỗi yên bình.
- Này!anh có thể tìm thấy em chứ?
- Nếu có duyên – Cô bé lí lắc đeo ba lô vẫy tay chào anh rồi chạy đi.
- Và thế là anh tìm em – Vy ngẩn ngơ

- Ừ, thực ra anh cũng chỉ muốn đi thử thôi, không ngờ kết vùng đất này luôn.

- Xạo hoài!

- Thật!

Im lặng kéo dài, một bàn tay rón rén nắm một bàn tay, một điều gì đó mới mẻ mở ra, vốn kết thúc chỉ để bắt đầu!

***

- Như đã hứa, anh cho Hân phiếu combo VIP của khách hàng tại quán anh nè

- Cấm anh không được làm nhỏ Vy buồn đấy nhé, 2 người có duyên ghê cơ, em chỉ là bà mối bất đắc dĩ thôi.

- 2 người làm gì sau lưng tui.

Vy chen đầu vào cuộc nói chuyện của Nam và Hân.

- A!bà bán đứng bạn bè, đứng lại cho tui!!!!

Cô gái ấy và chàng trai ấy, chẳng qua cũng chỉ là có duyên thôi mà, vốn sợi dây định mệnh sẽ cột 2 người lại với nhau cho dù bạn có ở bao xa đi chăng nữa.